MÓN ĂN TINH THẦN

Châm ngôn mỗi ngày

Vinh quang lớn nhất đời người không phải là không bao giờ vấp ngã, mà là biết đứng dậy sau những lần vấp ngã.

THỜI GIAN ƠI HÃY NGỪNG TRÔI

CHUNG MỘT BÂÙ TRỜI

Tài nguyên dạy học

Bạn muốn nói chuyện cùng tôi?

GẶP TÔI KHI THẬT CẦN

phamlegialinh@yahoo.com.vn

Nghe nhạc- quà tặng từ "Những nhịp cầu tri thức"

Truyền Hình Trực Tuyến

ĐỌC BÁO CÙNG TÔI

Ảnh ngẫu nhiên

10556496_281334708733955_4477393019484531008_n.jpg Khi_toc.swf Thayjpg.jpg Mungngaynhagiaovietnam2011guinhungtinnhansmsvaloichuchaytoithaycogiao_1.jpg Trai_ban_Byooc__ga_Khuoi_Slao.swf Loonapix_1367949808297244088.jpg Loonapix_1367950267381084887.jpg Loonapix_1367950503381023095.jpg TINH_CA_TAY_BAC_Buiduc_Hanh_Guitar_Hawaii_CAODZAN.swf Muong_Lo_que_emHoa_ban_Tay_Bac.flv CON_YEU_ME.swf Chucmungngay83.swf Video_Clip_Yeu_Em_Bang_Tat_Ca_Nhung_Gi_Anh_Co_Lam_Chan_Huy_Video_Clip___302280.flv Nhung_cau_danh_ngon_hay_nhat_ve_cuoc_song__YouTube.flv Nhung_Cai_Lon_Nhat_Cua_Doi_Nguoi__YouTube.flv Nam_Quy_Luat_Don_Gian_De_Song_Hanh_Phuc__YouTube.flv Ba_dieu_gia_tri_trong_cuoc_song__YouTube.flv

LIÊN KẾT GIÁO DỤC

Thành viên trực tuyến

0 khách và 0 thành viên

Thời tiết

Thủ đô Hà Nội
Ha Noi

Cố đô Huế
Co Do Hue

Tp Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh

Góc Thư giãn

LIÊN KẾT website

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Liên kết 7kho

    Đồng hồ 2012- Quà của thầy Yên

    Âm nhạc của tôi và bạn

    THÀNH VIÊN VIOLET

    Khúc xuân


    Tác phẩm- TRẢ LẠI TÊN CHO EM

    Liên kết các thư viện

    CUỘC SỐNG

    khong noi doi ngay mai

    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Phượng
    Ngày gửi: 16h:27' 08-01-2012
    Dung lượng: 2.1 MB
    Số lượt tải: 4
    Số lượt thích: 0 người
    Đây là một mẩu chuyện thật: 
    Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ mình
    và lấy ra một gói nhỏ…
    Gói kỹ càng trong lớp giấy lụa
    Anh bảo: Đây không phải là gói đồ bình thường,
    đây là một chiếc áo thật đẹp
    Anh vứt lớp giấy bọc
    và lấy ra chiếc áo mịn màng
    Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy, lần đầu tiên
    chúng tôi sang New York, cách đây 8 - 9 năm rồi,
    nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc!

    Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt.

    Vậy thì hôm nay, tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi.


    Anh đến cạnh giường
    và đặt gói áo ấy cạnh những món đồ
    mà tí nữa sẽ được bỏ vào áo quan mà liệm
    Vợ anh vừa mới qua đời. 
    Quay sang tôi, anh bảo: Đừng bao giờ giữ lại
    một cái gì mà chờ cơ hội đặc biệt cả.
    Mỗi ngày sống đã là một cơ hội đặc biệt rồi!

    Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này,
    Và nó đã thay đổi cuộc đời tôi.
    Hiện nay tôi đọc sách nhiều hơn trước
    và bớt dọn dẹp nhà cửa.
    Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh
    chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn.
    Tôi dành nhiều thì giờ cho
    gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc.
    Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm
    mình cần phải nếm.  
     
    Từ ngày ấy, tôi không còn cất giữ một cái gì nữa. 

    Tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày;
    tôi mặc áo mới để đi siêu thị,
    nếu mình bỗng thấy thích.

    Tôi không cần dành nước hoa hảo hạng
    cho những ngày đại lễ,
    tôi xức nước hoa khi nào mình thấy thích.

    Những cụm từ như “một ngày gần đây” và
    “hôm nào” đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi

    Điều gì đáng bỏ công, thì tôi muốn xem,
    muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ.  
    Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi hẳn sẽ làm gì
    nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn
    sống nữa.
    (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường)

    Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong
    gia đình, mời bạn bè thân thích đến.

    Có thể cô sẽ điện cho vài người bạn cũ và làm hòa
    hay xin lỗi về một chuyện bất hòa trước đây. 
    Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu
    (vì cô rất thích ăn đồ Tàu!)  
     
    Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm
    khiến cho tôi áy náy,
    nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn.


    Tôi sẽ rất áy náy vì không đi thăm một vài người
    bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi.

    Áy náy vì không nói thường hơn với những người
    thân của mình rằng mình yêu thương họ.
    Áy náy vì chưa viết những lá thư
    mà mình dự định ‘hôm nào’ sẽ viết.

    Giờ đây, tôi không chần chờ gì nữa,
    tôi không hẹn lại và không cất giữ điều gì có thể
    đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi.
     
    Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt.

    Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả.  

    Nếu bạn nhận được thư này,
    ấy là vì có một ai muốn điều hay cho bạn,
    và vì bạn cũng có quanh mình
    những người bạn quý yêu.


    Nếu bạn quá bận đến độ không thể dành ra vài phút
    gửi đến cho ai khác và tự nhủ:
    “mai mốt tôi sẽ gửi” thì mai mốt đó có thể là một
    ngày thật xa hoặc là bạn không bao giờ gửi được.
    Tôi chép lại câu chuyện với các hình ảnh sưu tầm được
    Christdavid05
    Chúc bạn một ngày vui
     
    Gửi ý kiến

    HOA BAN DUY THANH

    Quà tặng cuộc sống